Tương truyền rằng, từ nhiều thế kỷ trước, Đại danh y Tuệ Tĩnh đã đi qua những miền quê Việt Nam, tìm cây thuốc trong vườn, ngoài đồng, trên núi rừng; ghi nhận dược tính và những phương pháp chăm sóc cơ thể bằng chính những gì đất Việt ban tặng.
Ông để lại Hồng Nghĩa giác tư y thư và Nam dược thần hiệu, ghi chép một kho tàng lớn về cây thuốc và phương thuốc Nam. Tư tưởng “Nam dược trị Nam nhân” được hậu thế nhắc lại như một lời nhắc rằng: người Việt biết tìm trong chính đất Việt những giá trị để chăm sóc con người Việt.
Hơn ba thế kỷ sau, Hải Thượng Lãn Ông – Lê Hữu Trác tiếp tục con đường ấy. Ông dành cả cuộc đời nghiên cứu, chữa bệnh, dạy học và biên soạn Hải Thượng Y Tông Tâm Lĩnh, để hệ thống hóa những tri thức y học và kinh nghiệm dùng thuốc của người Việt.
Nếu Tuệ Tĩnh đặt nền móng cho tinh thần dùng cây thuốc của nước Nam để chăm sóc người Nam, thì Hải Thượng Lãn Ông tiếp tục chắt lọc, hệ thống hóa và truyền lại di sản ấy cho các thế hệ sau.
Nhưng có một điều không thay đổi qua hàng trăm năm: con người luôn phải sống cùng những nhọc nhằn của thân thể.
Ngày xưa, nỗi nhọc nhằn đến từ gánh gồng và cày cấy.
Người nông dân cúi mình trên ruộng đồng từ lúc sương còn chưa tan. Đôi vai oằn dưới quang gánh, đôi tay kéo cày, cuốc đất. Người chèo đò, kéo lưới, đốn củi, lên rừng xuống núi. Sau một ngày lao động, lưng mỏi, vai đau, cổ gáy căng cứng, cơ bắp nhức mỏi, chân tay rã rời.
Ngày ấy, con người mệt vì lao động bằng đôi tay và đôi chân.
Ngày nay, nỗi nhọc nhằn lại mang một hình hài khác.
Chúng ta ngồi bàn giấy nhiều giờ, cúi đầu trước màn hình, ngồi lâu trong một tư thế, lái xe hàng giờ giữa phố đông, ít vận động, làm việc căng thẳng hoặc vận động quá sức.
Và rồi cơ thể lên tiếng.
Vai gáy nặng nề, căng cứng. Lưng mỏi sau nhiều giờ ngồi. Cổ vai khó chịu. Cơ bắp nhức mỏi sau lao động hoặc chơi thể thao. Chân tay có cảm giác tê buốt, lạnh. Cơ thể nặng nề khi thời tiết thay đổi.
Ngày xưa là đôi quang gánh, ngày nay là chiếc ghế văn phòng.
Ngày xưa là cánh đồng, ngày nay là màn hình máy tính và vô-lăng.
Ngày xưa đau vì làm việc quá nhiều bằng cơ thể, ngày nay nhiều khi lại mỏi vì ngồi quá lâu và vận động quá ít.
Nỗi nhọc nhằn thay đổi. Nhưng nhu cầu được chăm sóc cơ thể thì chưa bao giờ thay đổi.
Và câu chuyện của Cốt Phong Kinh Hưng Long bắt đầu từ chính tinh thần ấy.
Không tự nhận mình là bài thuốc cổ phương của Tuệ Tĩnh hay Hải Thượng Lãn Ông, mà là một sản phẩm hôm nay lấy cảm hứng từ di sản dược liệu Việt Nam.
Quế, gừng, nghệ, xuyên khung, khương hoạt, tô mộc, địa liên… những cái tên đã đi cùng lịch sử sử dụng thảo dược của người phương Đông, nay được kết hợp trong một công thức hiện đại, thuận tiện cho cuộc sống hôm nay.
Cốt – cái nền, sự vững vàng.
Phong – gió, sự vận động và những đổi thay của thời tiết.
Kinh – dòng chảy, gợi nhắc tri thức chăm sóc cơ thể phương Đông.
Ba chữ kết thành một cái tên: CỐT PHONG KINH.

Từ cây thuốc Việt.
Từ ký ức của người xưa.
Từ tinh thần của những bậc danh y.
Và từ bàn tay người Hưng Long hôm nay.
Để một di sản không chỉ nằm trong những trang sách cũ, mà tiếp tục được kể lại bằng một sản phẩm Việt cho một cuộc sống Việt đang đổi thay từng ngày.
Bởi dù là người nông dân với đôi quang gánh năm xưa, hay người trí thức trước màn hình hôm nay, thân thể vẫn là nơi chúng ta mang theo cả cuộc đời.
Và đôi khi, sau một ngày dài, điều cần nhất chỉ là một chút thời gian để chăm sóc chính mình.
CỐT PHONG KINH HƯNG LONG
Tiếp nối tinh hoa Nam dược – kể tiếp câu chuyện người Việt.







